De la Wikționar, dicționarul liber
(русский)
Etimologie
Din forma veche бѣла.
Substantiv
белка (bélka)
- veveriță
| f. |
Singular |
Plural |
| Nominativ |
белка |
белки |
| Genitiv |
белки |
белок |
| Dativ |
белке |
белкам |
| Acuzativ |
белку |
белок |
| Instrumental |
белкой, белкою |
белками |
| Prepozițional |
белке |
белках |